Monday, October 01, 2007

"Digibeatchemist +"? Phần 1 Brian White

Digibeatchemist+ Post Station (Union City, CA)

Một số bạn hữu hay vô blog đọc, câu hỏi chúng tôi hay nhận được là Digibeatchemist+ là gì? Có phải là công ty? có sản phầm gì không ? Nói đúng hơn, blog này lúc đầu chỉ là chổ chúng tôi trao đổi ý kiến và cũng là kết quả của những cuộc chiến đối thoại về công nghệ âm thanh giữa bạn hữu của nhóm. Một số bạn trong nghề tại Việt Nam cằn nhằn với chúng tôi rằng không có công bằng, bài viết không viết bằng tiếng Việt cho họ tham gia trong cuộc 'chơi'.
Thôi thì từ nay, đám Mỹ 'con' kỹ sư phải ra ghế sau ngồi. Đây là cách giải thích hợp nhất, nhóm là gì.

Cá nhân trong Digibeatchemist + đều có những đường hướng riêng tư của ý tưởng về văn hoá, kỹ thuật, nghệ thuật, và dụng cụ âm thanh trong phòng thâu. Cả đám đều nghe nhạc khác nhau nửa là khác. Ban đầu nhóm dùng blog để trao đổi và giới thiệu nhau kỹ thuật và dụng cụ mới trong công nghệ phòng thâu, đây củng là một cách 'ôn bài' mà thành viên của nhóm viết blog để giử và kiểm soát được vô số thông tin trong đầu của mình.

Phần đông Digibeatchemist+ là thành viên gốc người Mỹ và blog cũng đã được trình bày bằng tiếng Mỹ. Tuy nhiên, sau này với nhiều thành viên mới người Việt tại Việt Nam và để tài về công nghệ kỹ thuật âm thanh không có nhiều ở Việt Nam, blog bắc đầu sẽ đăng cả tiếng Việt Nam cho các bạn ở Việt Nam có cơ hội trao đổi với nhóm. Digibeatchemist + củng là một nhóm hổ trợ (support group) cho nhau về đủ mọi mặt trong nghề và đôi khi củng là bờ vai để tựa. Đây củng là ý kiến của những thành viên người Mỹ, họ muốn cơ hội để trao đổi trí thức ( kiếm người cãi lộn về âm thanh) và học hỏi thêm về văn hoá của "Vietnamese entertainment"...

Đối với cá nhân và ý kiến riêng của chúng tôi, thật ra thế tốt nhất của Digibeatchemist+ là khi thành viên đều tự đến với nhóm một suy nghỉ chung, là đem tất cả quan trọng về khía cạnh chất lượng hơn là được sự liên hệ và con dường 'kiếm mối' làm ăn. Có thể vì lý do đó, nhóm chúng tôi không nhắc nhở nhau nhưng tự động làm, rất kỹ khi lựa chọn thành viên, công việc của nhóm, giới thiệu sản phẩm nghệ thuật, và không bao giờ nghỉ tới dùng (mua) hay dựa vào lời nói thiếu kinh nghiệm, thiếu căn cứ, tầm nhìn không qua khỏi biên giới của những em bé rất dể thương, chỉ biết những gì về âm thanh qua hay học lại trong thế giới của diển đàng âm thanh (Gearslutz.com, Proaudio.com, v..v..) và cái 'ao' thông tin quá thiếu chứng kiến thực sự.

Cách Làm, Trao Đổi, và Hổ Trợ

Vì lý do kinh tế, nhóm Digibeatchemist+(hay là ekip) lúc đầu không thể nào cạnh tranh được với những studio lớn ở Mỹ hay trên thế giới về mặt dụng cụ và kỹ thuật, nếu theo vị trí và khả năng của một cá nhân. Tuy nhiên, khi là một nhóm (hay là ekip), chúng tôi đả tổng hợp lại tất cả dụng cụ (pool our gears) lại thành một studio mà ít có ai có thể so sánh hay cạnh tranh bằng, cả trí thức, kinh nghiệm + liên hệ riêng của cá nhân.
Làm việc theo cách này, kỹ sư, nhạc sỹ, hay producers trong Digibeatchemist + có thể nhận được những công việc với tự tin là sẻ có sự hổ trợ về mọi mặt kinh tế, dụng cụ, kinh nghiệm, và kỹ thuật của một studio lớn (commercial studio) đứng sau lưng. Ngoài đó ra, thành viên có cả lựa chọn những phụ tá kinh nghiệm hay tư vấn cho công việc đang làm, một khía cạnh rất tốt để cạnh tranh với thị trường của công nghệ âm thanh, phòng thâu, âm thanh cho phim ảnh, và sân khấu.

Thôi để nhóm sẻ từ từ giới thiệu từng bạn bè của nhóm.

'JEDI MASTER' BRIAN WHITE

Không thể thiếu hình với SSL của kỹ sư được

Tôi còn nhớ tôi đã từng thách với anh Ron Stein, giáo sư của chi nhánh kỹ thuật âm nhạc trường đại học Oregon State University, rằng Brian White có đầu hiểu biết như là cái giếng không đáy. Ron rất tự hào với chức vụ của anh tại trường đại học và ngoài ra anh chơi cho nhiều ban nhạc jazz có tên tuổi. Anh hay đối thoại với tôi về kỹ thuật âm thanh phòng thâu và music production với cá tính...là không ai qua mặt anh được về thế giới công nghệ âm thanh ở Mỹ. Khi tôi nhắc tới người bạn trong nhóm Digibeatchemist +, Ron chấp nhận có một buổi đối thoại với tôi và Brian White.


Sau 6 tiếng đồng hồ, Ron bây giờ là học trò của Brian White và mời chúng tôi tới thăm trường đại học Oregon State để góp ý tới studio mới Ron đang xây cho trường.

Tôi rất là may mắn khi làm chung một project với Brian, trong nhóm của chúng tôi, anh nắm chức vụ thông tin về kỹ thuật phần mềm, Protools, và cố vấn cho tất cả nhóm về kỹ thuật hiện đại nhất của digital audio.

'Hàng của chàng"

Brian White bắt đầu từ đại học của Santa Cruz về môn kinh tế chứ không phải âm thanh. Đi theo sự đam mê về âm nhạc, anh Brian bắt đầu tập chung thi` giờ rảnh học thêm về kỹ thuật âm thanh để tự thâu nhạc của ban nhạc mình. Anh lấy luôn bằng viết phần mềm Unix và nghiên cứu rất sâu về hệ thống âm thanh của máy vi tính. Từ đó anh bỏ hẳn môn kinh tế và để có thì giờ đi sâu về kỹ thuật của âm thanh.

Trong tất cả thế giới chỉ có một số người gọi là siêu về phần mềm của Digidesign Protools, một cái bằng khó lấy, anh Brian White đã là một trong những người đó có bằng Protools Expert mà không phải là nhân viên của hãng. Anh giúp hãng Digidesign phụ trách phần huấn luyện nhân viên của hảng về phần mềm và dụng cụ của protools. Anh Brian cũng phụ trách cho hãng Apple về phần mềm Logic Pro khi Apple mua lại phần mềm đó của Emagic. Là producer, giáo viên, và tư vấn, anh làm việc với hàng ngàn học sinh, công ty, và trường học trên thế giới.


Năm 2005 anh Brian cùng với một số bạn bè mở trường Future Rhythm dạy học về multimedia (Apple certification, Final Cut Pro, Logic, Basic Recording, và Protools certification) ngay trong thung lũng silicon của miền Bắc California, thành phố Santa Clara. Đây là một trường duy nhất dạy tới mức expert của Protools ở khu này. Ngoài công việc đó anh viết sách và bài báo cho hãng www.audiomidi.com về kỹ thuật của protools. Anh đang làm việc với Lam Trường tại Việt Nam về nhạc đệm cho chuyến tour Đại Hàn kỳ tới này.


Digibeatchemist + là nhóm theo về hướng analog và dụng cụ 'đèn' tube rất là nhiều và lý lịch của thành viên trong nhóm, nghiên rất nhiều về thế giới âm thanh 'ấm'. Thế giới đó có rất nhiều người thích nhưng nó cũng có nhiều giới hạn. Brian White gia nhập nhóm của chúng tôi với trách nhiệm lo về những gì chúng tôi cho là âm thanh 'lạnh' và giúp chúng tôi mang 2 thế giới lại, để cho công việc hàng ngày của nhóm được...có lý hơn. Anh lo hết về cố vấn và học hỏi kỹ thuật làm nhạc theo tư cách của khoa học điện tử, từ plug in's, DAW, và tất cả những phần mềm để làm nhạc. Từ nay anh sẽ viết bài cho Digibeatchemist+ về những kỹ thuật mới nhất của Reason, Protools, Logic, và cách dùng plug in's hiệu quả hơn.

Tuesday, September 25, 2007

Carol Bùi


Trong thế giới bé nhỏ của nghệ thuật Việt Nam tôi hay bị bực mình vì nó không có một chút nào gọi là..."dynamic" cả, từ âm thanh cho tới sản phẩm nghệ thuật. Về chuyện âm thanh tôi sẽ nói sau, nhưng nói về sản phẩm thì sao dạo này tôi hay rớt vô tình trạng bị chán.

Pop không ra pop, hip-hop và rap Việt Nam không khác một trò xiệc kiểu như Mỹ đen hát cải lương, rock thì giống như pop mà có guitar điện và distortion, R&B thì nướng đen chưa đủ (vì Việt Nam sợ nắng), và nếu nhắm mắt lên đồng chạy tông (running the scale) là jazz, thì tôi có thể thành nhạc sỹ jazz Việt Nam được.

Khác với các cụ đi trước, chỉ mới đây thôi (hình như còn một vài cụ còn sống), tôi có cảm giác mấy ông nhạc sỹ và producer Việt Nam ngày nay, hình như sợ...làm nhạc Việt Nam. Họ phải làm giống một cái gì đó khác hẳn...kiểu Mỹ, Pháp, Tàu, Mỹ đen, và lâu lâu lạc cả vào ông Đại Hàn. tôi còn nhớ một câu trả lời của cô em gái ở Việt Nam cho thắc mắc của tôi, "...anh biết đó, tại vì trong làng nghệ thuật âm nhạc Việt Nam mình toàn là đực rựa nắm đầu cả..." Đúng hay không, tôi cũng chẳng hiểu rõ, nhưng nói tới nghệ thuật nhạc "original" của người phụ nữ Việt Nam thì đúng là một chuyện hơi hiếm.



"Ê! Duy, rốt cuộc cũng xong thấy chưa! CD mới của mình cho Duy hưởng trước nhe..." Carol Bùi nói trong lá thư gởi tôi với cái CD mới toanh của cô còn rất là nóng...mới ra lò. Đây là CD thứ 2 của cô được một hãng CD Mỹ ở tiểu bang Virginia sản suất. Và tiếp trong lá thư, cô có lời cám ơn tôi đã bỏ ra thì giờ nghe và quảng cáo nhạc của cô cho bạn bè tôi. Không, thưa cô Carol Bùi. Tôi phải cám ơn cô mới đúng chứ!

Tôi quen Carol Bùi cả 2 năm nay rồi, lần đầu tiên tôi nghe được nhạc của cô trên mạng, phản ứng đầu tiên của tôi là 'con bé Việt Nam nào ngầu vậy ta?' Nhất định tôi phải làm quen cho bằng được. Biết rằng kiếm được một người đàn bà Việt Nam viết nhạc rất là khó khăn, viết nhạc rock nữa, thì hết ý kiến đâu mà tìm. CD đầu tiên của cô "This is how I recover" tôi nghe hoài và để luôn trong máy chơi CD của xe tôi. Càng nghe tôi càng thấy rất là nhạy cảm, khoái trí, mê thêm, và trở thành thông cảm với lời nhạc của cô. Nhạc của Carol Bùi viết rất là thẳng thắn và ngay điểm, hòa nhạc không một chúc xíu nào dư note. Cô hát, đánh guitar điện lấy, và là nhạc sỹ trưởng cho ban nhạc của mình. Nghe nhạc của Carol, đôi khi tôi thấy cô quá thành thật, cho tôi một cảm giác cô đang kể chuyện cho một mình tôi nghe thôi.

Ah, mà đừng để giọng hát của và nhạc của Carol Bùi cho người nghe thấy rất ngọc, bài của cô viết đổi hướng/nhịp bất ngờ, rất khôn ngoan và đầy 'máu' rock trong đó. Nói tới cách đánh và kỹ thuật chơi guitar của cô Carol Bùi thì mấy cậu con trai rock Việt Nam cần phải học cô nhiều lắm. Carol Bùi đánh guitar giống hệt...Carol Bùi! Cô dùng American Fender Telecaster guitar chạy thẳng vô Ampeg amp. Trong live show, cô vừa hát vừa đánh guitar, tôi có hỏi sao cô không mướn một tay guitar phụ để trình diển dể và thoải mái hơn. Cô nói với tôi rằng, cách cô đánh guitar đi chung cảm giác của bài cô đang hát...vì lý do này, cô không thể để cho ai khác đánh guitar được. Đây cũng là một lo lắng cho cô khi thâu cái CD thứ 2. Carol sợ rằng sẻ không thâu rỏ được những chi tiết nhỏ cách cô đánh xuống dây theo hồn của bài cô viết.
Tôi củng hỏi tại sao tiếng guitar của cô không dùng pedal hay effect để cho thêm 'màu mè', cô cười và nói với tôi, 'em nghèo quá, chưa có tiền mua.' Nhưng tôi biết cô chỉ nói thế, Carol không bao giờ dùng pedal đâu, cô này chỉ thích nói thẳng và nhạc cụ của cô củng vậy.


Khi hỏi tới CD đầu tiên của cô, mà được nhiều báo Mỹ có lời khen, Carol Bùi hoàn toàn không muốn nói gì tới và chặn tôi lại những câu hỏi liên quan tới CD đó. Đối với cô, những gì đả làm xong, không quay lại và chỉ muốn nói chuyện tới CD mới của cô, "Everyone wore white". Khi hỏi tới ảnh hưởng của cô về nhạc, cô nói với tôi 2 vị đứng đầu là Khánh Ly và Trịnh Công Sơn. Carol giải thích rằng cô nghe nhạc Khánh Ly hát từ bé vì mẹ của cô nghe rất nhiều. Chỉ Khánh Ly có giọng rất mạnh, hợp với, và cách trình bày của bà thuyết phục được người nghe những gì trong lời viết của nhạc Trịnh Cơng Sơn. Cô không muốn hát giống Khánh Ly, hay viết nhạc giống Trịnh Công Sơn, cô chỉ muốn thành thật như nghệ thuật của các vị đó.

Khi hỏi sự khác biệc giữa hai CD, cô nói CD "Everyone Wore White" produced kỷ và rất là đặc sắc hơn CD đầu của cô tại vì Carol muốn chậm lại không giống như CD đầu tiên. Cô cho là CD đầu hơi vội vàng, hay có một chúc khoe khoan, nên lúc hoà nhạc cô 'liện' đủ loại hook của rock trong đó. Có thể đây là một sự thiếu tự tin về khả năng của mình, cô giải thích. Tôi chỉ nghỉ rằng Carol cứ việc khoe nhiều vô, tôi nghe chưa đủ đâu.

Chữ nghĩa Việt Nam tôi còn yếu lắm, đừng nói tới phải viết về những gì tôi đang suy nghỉ trong đầu...bằng tiếng Mỹ ra tiếng Việt Nam. Tôi thấy nhạc sỹ ngày nay sợ 'giống nhau' lắm, ca sỹ cũng thế, cho là cái khác lạ là hay. Họ hay vổ ngực la 'phá biên giới', trong khi chưa đủ trí thức hay biết biên giới nằm ở đâu mà phá. Cuộc đua lo giống jazz, giống hip hop, giống rock, còn có ca sỹ muốn giống tắt kè hay 'cắt kè' nữa. Tôi thấy tắc kè hay đổi nhiều mầu khi nó sắp chết và thấy nguy hiểm, nhưng màu nào nó đổi, nó cũng vẫn chỉ là con tắc kè, và...xấu kinh khủng. Ai thích vậy, tôi chịu thua. Theo tôi Carol Bùi đến tới nhạc không một chúc suy nghĩ là phải có biên giới hay là giống gì ngoài sự thành thật của lòng cô. Đối với nhạc mới của người Việt bây giờ sao cái thành thật trong nhạc sao khó kiếm thế? Carol Bùi là một cái hy vọng cho tôi là khoan hẳng bỏ đi mặc kệ tới nhạc của người Việt Nam làm trong thời gian bây giờ. Tuy còn nhiều thứ để thay đổi và làm thêm cho hay, nhưng cô nhắc với tôi rằng, " em không vội , để cho sự phát triển có không khí tự nhiên mà vương lên..." Cái vương lên khác biệc giữa CD đầu của cô và CD mới 'hơi bị' quá nhiều đó Carol Bùi, làm tôi ngồi không yên phải đợi tới CD thứ 3 của cô.

Thông tin, lịch trình live show, và mua CD của Carol http://www.carolbui.com
nghe nhạc http"//www.myspace.com/carolbui
Press kit http://www.warpedrealitymagazine.com/
Ở Việt Nam xin liên lạc với www.digibeatchemist.blogspot.com

Trần Duy

Who will win the war?

HD-DVD vs. BLU-RAY

They both look 'real good', they both dreams of nerds every where, they both cost more than the regular one...to buy, to keep, and to maintain. Which one will win the war?

As right now the stands for both are sharing equal space at Fry's electronic, this remind me so much when CD first appear at Tower Record. It really interest me to watch this war like the one with Beta tape and VHS. It is matter of promotional and marketing strategy between the 2 formats.

I say HD-DVD because the possibility for directors to have more inputs with their comments, version, and in depth views of their movies. I had been wrong before so don't trust me on this matter. It also up to the manufacture of players, especially Sony. Sony can really change everything if they decide to flood the market with cheaper players but Blu-Ray is not giving up at all. Watch how Blu-Ray is aiming at the PC market by offering Blu-Ray players as standard for PC and laptop everywhere.

This war is nasty and I love to see, meanwhile, I am thinking about how to turn my DVD player into paper weight, absolutely no doubt about that. So find room in the recycling bin.

How do I know? well all of us audio engineers are scrambling to learn how to edit, to mix, and to format in HD-DVD audio right now. The race is on!

Sunday, September 23, 2007

Hey dude, Julian!



We are tuned in bro, hang tough. The trick is to keep breathing!

your friends,

Luke, Chris, Brian ∑, Peter, Scott, Henrik H.

Friday, September 21, 2007

Túi Da

"Mày ngựa không thể tưởng tượng được Duy", Văn người bạn thân tôi, nói với tôi hoài mổi lần anh thấy tôi mang cái gi mới trên người. Văn là người Hải Phòng, anh tốp người không 'lôi thôi', không nhiều chuyện, và lúc nào củng có sẳn chử "...tao đả bảo mày rồi." trên môi. Anh cười chọc tôi khi thấy mổi lần đi uống cà phê với anh, tôi mang một cái túi mới đựng máy laptop, máy ảnh, sách đọc, và linh tinh. Nhưng lần này hình như sẻ là lần cuối cùng tôi thay túi sách đồ. Nhất là tại vì tôi đả chán cái câu chuyện Văn hay kể ngày xưa anh nghèo đến nổi ông cụ bắt anh ở nhà chăn trâu và đi đào củ sắn để ăn...không có quần mà mang, nói gì tới chuyện để ý tới túi mới thời trang. Hai là cuối cùng trong cuộc trình tìm kiếm cái túi sách mà có tên tôi, có linh hồn của tôi, và khó mà có ma nào kiếm ra mua y hệt, tôi đả vô tình gặp được người làm túi da rất là giỏi, anh Dave Munson là dân tây ba-lô thứ thiệt, ngầu gấp mấy lần mấy anh mọi Zulu bên phi châu thời xưa.

Câu chuyện của Dave dài lắm nhưng đây không phải là chuyện của anh ấy mà là chuyện của cái túi sách mới của tôi. Dave mới làm xong cái túi cho tôi, khi nhận được tôi biết rằng cuộc trình tìm kiếm của tôi đả chấm dức và không bao giờ con mắt tôi sẻ 'lang thang' nửa. Chuyện tôi kiếm túi sách da tốt và có hồn không lạ gì đối với bạn hữu thân,
'...mày đi về Việt Nam đi, thiếu gì...mà rẻ nửa. Cở nào nó củng làm được hết.' Tôi biết rồi! nhưng hay trả lời và nhắc lại là trong lời của tôi có 2 chử, 'tốt và có hồn'. "...thì qua Thái Lan đi, thiếu gì..." câu mà thường thường đi theo sau đó của bạn thân. Tôi lớn lên và ra đời tự lập từ lúc 16 tuổi, lỳ như trâu (lời của mẹ) nhưng tôi rất nghe lời dạy của bố, củng là một dân ba-lô thứ thiệt. Ông cụ thích thiên nhiên, ngoài trời, đồng hồ cổ, và..túi sách. Ông dạy tôi mải, "mày nghèo cách mấy tao không cần biết. Mua cái gì thì mua cho đáng, để sau này để lại cho đám con, rồi tới đám con tụi nó nửa." Ông còn dặn rằng, đồ của tôi phải có dấu vết để lưu nhớ tới của những thời gian và cuộc trình của tôi trên đời. Nếu làm như cụ nói thì...khó và đắt lắm! Tôi đả đi tìm kiếm cho tôi một cái túi sách bằng da lâu lắm rồi, cái giống của bố tôi mà ông vẩn còn xài cho tới bây giờ. Cái túi ấy phải giống như những túi mà các phóng viên mang theo thời thế chiến thứ 2, và tốt như những túi mà các vị mạo hiểm dùng khi đi tiềm kiếm tích vật trong rừng hay ngoài sa mạc Sahara. Tôi đả tới những tiệm bán đồ cổ nhưng không kiếm ra cái vừa ý mà có thể dùng cho thời đại bây giờ với laptop và dt di động. Có thấy những túi da của những hãng thời đại bây giờ nhưng nó quá thời trang hay là không có chất lượng tốt bắng túi của bố tôi. Tôi không muốn dùng blog để quảng cáo Dave Munson, nhưng những gì anh làm gần như một nghệ thuật gần mất đi lâu lắm rồi. Khi tôi hỏi anh Dave tại sao tôi phải mua đồ của anh làm. Anh chỉ trả lời, "mày không cần mua, nhưng nếu mày mua, sẻ có một trong 2 điều sẻ xảy ra." Anh bảo tôi rằng, lúc ngày tôi mất đi, con cái tôi sẻ tranh giành nhau ai là người giữ được cái túi của bố. Tôi có thể đổi ý và muốn chôn chung với cái túi của tôi. Sẻ có người đòi mua lại cái túi của tôi. Nếu trong một ngày ở phi trường hay ga xe mà không có người khen hay hỏi đâu kiếm ra được cái túi của tôi, anh Dave sẻ trả tiền tôi lại gấp 2 lần. Nhưng điều mà tôi quyết định ngay tại chổ mua cái túi của Dave làm là anh cho tôi coi film và ảnh anh có trong cuộc trình Tây ba-lô của anh bên Phi Châu, Á Châu, và những nước Nam Mỹ. Anh có cuốn film mà anh cho con cá xấu cắn túi da của anh, sau một cuộc giằng co, cái túi thắng. Tôi vẩn còn nhớ tới lần đầu tiên cách đây 2 hôm, một ông cụ người Mỹ khoản thập niên 70 bước tới trong quán cà phê hỏi tôi rằng có phải bố tôi cho tôi cái túi đó không, vì bố của ông ấy ngày xưa thường mang một cái giống như vậy. Xong chuyện! bây giờ tôi phải đi kiếm cái đồng hồ cổ.


Sau một tiếng đồng hồ chịu hết nổi, "Duy, mày mua cho tao một cái túi vậy được không?", Văn nói mắt không nhìn khỏi cái túi tôi cố tình để gần ghế anh ngồi. "...tao đả bảo mày rồi..." tôi nói rất tự tin.

Túi da và cá sấu


Duy

Thursday, September 20, 2007

Hey you!


Look Julian and weep!

Luke

Wednesday, September 19, 2007

Bricasti Design

Các bạn có giống như tôi quá chán với âm thanh và chất lượng cũ rít của Lexicon reverb (480L/pcm91)? thử đi, TC M6000 cũng không đủ tư cách sách túi cho 'em' này...AES/EBU rất là lý tưởng với Protools HD.

  • AES 24 Bit Digital I/O
  • AES single wire 192k supported
  • Self-clocking to incoming sample rates 44.1k to 192k
  • 6 State of the art dual core Analog Devices DSPs

    Analog Section Design Features and Performance (preliminary)

  • <>
  • Input level adjustable in 2 dB steps
  • Balanced XLR analog I/O
  • 24-bit conversion
  • Dual D/A
  • Fully-balanced, DC-coupled analog input and output circuits

    Analog Input A/D

  • Dynamic Range >116 db, A-Weighted
  • THD+N <.001 %
  • Frequency Response: 10 Hz - 20 kHz ± <>
  • CMRR: > 60 dB @ = 1 kHz
  • Maximum Input Level: +24 dBu
  • Minimum Input Level for 0 dBFS: +4 dBu

    Analog Output D/A

  • Dynamic Range: > 116 dB, A-Weighted
  • THD+N: <>
  • Frequency Response: 10 Hz - 20 kHz ± <>
  • Maximum Output Level: +24 dBu
  • Minimum Output Level for 0 dBFS: +8 dBu
  • Output impedance: 40 Ohms

  • Cần thêm thông tin của dụng cụ xin vào webpage.

    Bryan ∑